15.07.2025

Thang máy mùa đoàn viên

  • 0
Thứ sáu, 13/2/2026 | 8:23
TCTM - Đang nghe thời sự trên VTV1 bỗng nhận được điện thoại của vợ chồng cô Huyền - con gái út về quê ăn Tết khiến ông Tài lâng lâng trong lòng. Ông cứ nôn nao đi đi lại lại, tới lật từng tờ lịch rồi nói thầm: Hôm nay mới 23 âm lịch cơ à, thế là còn 5 ngày nữa vợ chồng nó mới về. Rồi ông nói vọng ra ngoài sân:

- Bà nó ơi!

- Gì thế?

- Tết này vợ chồng con bé út về ăn Tết đó, nó dặn là bà đừng mua sắm gì hết, vợ chồng nó mua ở siêu thị đưa về.

- Gớm, đúng là máu nào thâm thịt nấy, con ông thì chỉ báo tin cho ông thôi còn tôi thì nó không gọi điện. Mà tôi chỉ thích dùng của nhà quê và mình tự làm thôi còn mua ở siêu thị chẳng biết đâu mà lần lại còn đắt tiền nữa chứ.

- Bà phải thông cảm cho con cái chứ, cuối năm nó bận rộn công việc nên chưa gọi cho bà. Nó về ăn tết là vui rồi.

Cô con gái út lấy chồng được 10 năm, có 2 cháu nhỏ. Quê chồng cách nhà bố mẹ ruột gần 300km. Ngày trước bố mẹ đã khuyên cô đừng lấy chồng xa bởi một năm tiền đi lại thăm nom, tiền tàu xe mỗi dịp lễ Tết tốn kém, coi như vợ chồng không tích cóp được đồng nào. Thế nhưng vợ chồng là do duyên số, cô vẫn thuyết phục bố mẹ để cưới anh bất chấp khoảng cách địa lý.

Sau bao năm tích lũy, vợ chồng Huyền mua được một căn hộ chung cư ở thành phố để có nơi đi về sau những ngày làm việc vất vả. Từng nhiều lần giận dỗi dịp cuối năm vì chuyện Tết nội, Tết ngoại nhưng mấy năm trở lại đây, vợ chồng Huyền đã tìm được tiếng nói chung về việc này khi cả hai quyết định một năm ăn Tết ở nội, một năm ăn Tết ở ngoại.

Năm nay gia đình Huyền ăn Tết ngoại, biết được điều này cô sung sướng lắm, nhảy cẩng lên rồi nói “cảm ơn anh yêu, ông xã của em number one”. Hơn nữa chồng cô cũng chưa lần nào ăn Tết ở nhà ngoại mà chỉ về thăm ông bà vào các ngày lễ, kỵ giỗ hoặc đi công tác rồi ghé thăm. Vì vậy anh cũng rất háo hức ăn Tết ở quê vợ như thế nào.

Từ ngày đặt mua vé tàu để cả nhà cùng về ngoại ăn Tết, trong lòng Huyền thấy háo hức, nôn nao chờ đợi từng ngày. Huyền dự định sẽ về quê ngày 28 Tết, kịp ăn bữa cơm tất niên cùng với bố mẹ, rồi hưởng những ngày Tết, những điều thật cũ mà bỗng mới trong cô. Vợ chồng cô sẽ đi thăm bà con, lối xóm, bạn bè gần xa, cảnh vật thân quen….Bao nhiêu dự định cứ vạch ra trong đầu.

Và điều mong đợi ấy cũng đến. Những ngày cuối năm, thang máy bỗng trở nên chật hơn thường ngày. Không phải vì nó nhỏ lại, mà vì Tết đang về rất gần. Trước cửa thang, ai cũng tay xách nách mang: người ôm chậu quất nhỏ, người mang túi quà Tết, người đeo ba lô, vali lỉnh kỉnh. Không khí bỗng trở nên chật chội nhưng lại rộn ràng lạ lùng. Trên gương mặt mỗi người đều in hằn dấu vết của một năm mưu sinh, nhưng ánh mắt thì ánh lên niềm mong ngóng giống nhau – mong ngày đoàn viên.

Tiếng chuông “ting” vang lên, cửa thang máy từ từ mở. Ánh đèn xanh hắt ra, soi rõ những gương mặt xa lạ nhưng cùng chung một hướng về – hướng về Tết, về nhà. Mọi người lặng lẽ bước vào. Khoang thang máy chật kín, vai kề vai, nhưng chẳng ai tỏ ra khó chịu. Hình như trong những ngày giáp Tết, người ta dễ cảm thông với nhau hơn. Chồng Huyền cầm túi xách to gồm nhiều quà Tết mà vợ chồng anh hôm trước mua ở siêu thị được gói ghém cẩn thận để đem về làm quà Tết cho bố mẹ. Bên cạnh anh là Huyền và 2 đứa con cùng mặc áo đỏ, màu áo của ngày Tết, của sum vầy.

Chồng Huyền chuẩn bị bước vào, bỗng một cụ bà khoảng 80 tuổi hớt hãi: chờ bà với. Bà nắm chặt túi quà trong tay, như sợ làm rơi mất niềm vui đang chờ phía trước. Vợ chồng Huyền nhường lại cho bà cụ, còn mình đi lượt khác nhưng trong lòng cảm thấy vui vui vì không khí Tết đã về mọi nơi.

Thang máy chầm chậm đi xuống. Ai đó khẽ cười: “Đông thế này là biết Tết về thật rồi”. Có chị gái tuổi trung niên lên tiếng: “Tết nhất đến nơi ai cũng vội vội vàng vàng”.

Có người không nói gì, nhưng có lẽ mỗi người đều đang trò chuyện với ký ức của riêng mình. Có người nhớ bếp lửa đêm ba mươi, nồi bánh chưng nghi ngút khói. Có người nhớ khoảnh khắc đêm giao thừa, những ngày đi chợ Tết. Có người chỉ mong được nghe lại giọng nói quen thuộc gọi tên mình giữa sân nhà.

Huyền dắt tay hai đứa nhỏ, chợt nhớ mẹ đang chờ nơi hiên nhà, nồi bánh chưng chắc đã đỏ lửa từ tối qua. Một người phụ nữ áo đỏ cũng mỉm cười, có lẽ chị đang nghĩ đến mâm cơm tất niên đủ đầy, có bố mẹ cùng con cháu quây quần.

Một cậu thanh niên bỗng điện thoại đỗ chuông, rút ra nghe: “Con sắp về rồi mẹ nhé”, rồi cậu phụ giúp xách đồ cho người cho một bác lớn tuổi. Một ánh nhìn trao nhau, một nụ cười rất nhẹ. Chỉ thế thôi, nhưng đủ để thấy lòng ấm lại giữa những ngày đông cuối năm. Ngoài kia, phố xá có thể ồn ào, bon chen, nhưng trong khoảnh khắc ngắn ngủi này, thang máy như giữ lại những nhịp thở chậm, những nỗi nhớ nhà đang đầy lên trong lồng ngực mỗi người.

“ Ting!”, cửa thang máy mở ra ở tầng trệt. Ai nấy bước nhanh hơn, như sợ Tết chờ lâu. Những bước chân vội vã tỏa đi mỗi hướng, mang theo những gói quà, những nỗi niềm riêng, những nỗi nhớ đong đầy, những yêu thương chưa kịp nói thành lời... Không ai biết tên ai, nhưng tất cả đều vừa chia sẻ với nhau một lát cắt rất nhỏ của mùa xuân. Chồng Huyền bước ra sau cùng, ngoái nhìn lại thang máy đang khép cửa. Trong khoảnh khắc ấy, anh chợt hiểu: thang máy ngày Tết không chỉ chở người đi giữa các tầng cao thấp, mà còn chở theo nỗi nhớ, sự đoàn viên và khát khao trở về – thứ khiến Tết luôn khác mọi ngày trong năm.

Giữa nhịp sống hiện đại hối hả, thang máy ngày Tết không chỉ đưa người ta đi qua những tầng cao thấp của một tòa nhà, mà còn chở đầy những ước mong được trở về, được sum họp, được ngồi lại bên nhau trong khoảnh khắc thiêng liêng nhất của năm. Và có lẽ, Tết bắt đầu từ chính những giây phút giản dị như thế – khi lòng người hướng về nhà. Ngày Tết là thế đôi khi chỉ gói gọn trong vài giây đứng chung một thang máy, nơi những người xa lạ cùng chia sẻ một cảm giác giống nhau: chỉ mong về nhà. Bởi chẳng có giây phút nào thiêng liêng hơn giây phút được đoàn tụ gia đình trong ngày Tết.

Lê Thị Thu Thanh, tỉnh Quảng Trị

Xem thêm
Tư vấn
Thành viên